Đọc Incoterms 2020 theo góc rủi ro: ai chịu gì, từ điểm nào

Mục lục

Trong bài này

Rất nhiều người dùng Incoterms như một cách báo giá: “báo FOB cho gọn”, “khách quen mua CIF”. Nhưng như quy luật số 5 trong bài Các quy luật bất biến đã nói: rủi ro không biến mất, nó chỉ đổi chủ. Incoterms chính là bản đồ ghi rõ ai đang gánh phần rủi ro và chi phí nào, đến điểm nào.

Đọc Incoterms theo góc rủi ro nghĩa là với mỗi điều kiện, bạn luôn trả lời hai câu hỏi - chứ không chỉ hỏi “báo theo điều kiện nào cho đẹp”.

Hai câu hỏi cốt lõi

Mọi điều kiện Incoterms đều trả lời hai thứ:

  1. Rủi ro chuyển từ người bán sang người mua tại điểm nào? Tức từ chỗ nào trở đi, nếu hàng hỏng/mất thì bên mua chịu.
  2. Ai lo và trả cho từng khâu? Vận tải chính, bảo hiểm, thủ tục xuất, thủ tục nhập, thuế - mỗi khâu thuộc về ai.

Hai câu hỏi này quan trọng hơn con số giá, vì chúng quyết định bạn đang gánh rủi ro và chi phí trên đoạn đường nào - đoạn bạn kiểm soát được hay không.

Bốn nhóm nhìn theo trục kiểm soát

Thay vì học thuộc 11 điều kiện, hãy nhìn theo bốn nhóm chữ cái - trục đi từ “người bán lo ít nhất” đến “người bán lo nhiều nhất”:

  • Nhóm E (EXW): người bán chỉ giao tại xưởng, gần như mọi rủi ro và chi phí thuộc người mua ngay từ đầu. Người mua kiểm soát tối đa nhưng cũng gánh tối đa.
  • Nhóm F (FCA, FAP, FOB): người bán lo hàng đến điểm giao trong nước xuất; người mua lo vận tải chính trở đi. Ranh giới nằm ở nước xuất khẩu.
  • Nhóm C (CFR, CIF, CPT, CIP): người bán trả vận tải chính (và bảo hiểm với CIF/CIP), nhưng rủi ro lại chuyển sớm - thường ngay tại nước xuất. Đây là nhóm dễ hiểu sai nhất (xem cạm bẫy bên dưới).
  • Nhóm D (DAP, DPU, DDP): người bán lo đến tận nơi ở nước nhập, gánh rủi ro gần như toàn tuyến. Với DDP, người bán gánh cả thuế nhập - một gánh nặng lớn nếu không quen thị trường đích.

Những cạm bẫy hay gặp

Điểm chuyển rủi ro ≠ điểm chuyển chi phí

Đây là bẫy lớn nhất, nằm ở nhóm C. Với CIF/CFR, người bán trả cước đến cảng đến, nhưng rủi ro đã chuyển cho người mua từ khi hàng lên tàu ở cảng đi. Nếu hàng hỏng giữa đường, dù người bán là bên trả cước, người mua mới là bên chịu rủi ro. Nhầm hai điểm này là nhầm bản chất.

CIF/CIP và mức bảo hiểm

Người bán mua bảo hiểm cho người mua, nhưng mức tối thiểu theo mặc định có thể không đủ cho hàng giá trị cao. Nếu cần mức cao hơn, phải thỏa thuận rõ.

FOB dùng cho hàng container

Với hàng đóng container giao cho hãng tàu tại bãi/CY, rủi ro thực tế đã chuyển trước khi hàng “qua lan can tàu”. Nhóm F dành cho container đúng nghĩa là FCA, không phải FOB - dùng FOB cho container là một thói quen dễ gây tranh chấp khi có sự cố.

DDP và thuế đầu nhập

Chọn DDP nghĩa là người bán chịu trách nhiệm thông quan nhập và nộp thuế ở nước người mua - một cam kết nặng nếu bạn không am hiểu quy định nước đó.

Chọn theo năng lực, đừng chọn theo thói quen

Nguyên tắc đơn giản: gánh rủi ro và chi phí ở đoạn đường bạn kiểm soát được, nhường phần bạn không kiểm soát cho bên kiểm soát tốt hơn.

  • Bạn mạnh về logistics nội địa nước mình, yếu ở đầu kia? Nghiêng về nhóm F (giao trong nước, để đối tác lo tiếp).
  • Bạn muốn kiểm soát toàn tuyến và có năng lực làm điều đó? Nhóm C hoặc D.
  • Đừng chọn DDP chỉ vì khách thích “giá trọn gói” nếu bạn mù mờ về thuế và thủ tục nước nhập - phần rủi ro đó không đáng.

Và luôn quy đổi mọi phương án về landed cost trước khi so sánh, vì mỗi điều kiện gộp/tách các khoản chi phí khác nhau.

Kết

Incoterms 2020 (và mọi bản sau này) không phải bảng giá - nó là bản đồ phân chia trách nhiệm. Đọc nó theo góc rủi ro, bạn sẽ thôi hỏi “báo điều kiện nào” và bắt đầu hỏi “phần rủi ro này rơi vào tôi từ điểm nào, tôi có kiểm soát được không”. Đó là khác biệt giữa dùng Incoterms và hiểu Incoterms.


Đi tiếp: